Nữ quân nhân vừa xuất ngũ lên cơn nứng tìm con buồi khủng để thỏa mãn cái bím

Hoàng ngồi trong góc phòng, chiếc ghế xoay bọc da màu đen kêu “cót két” mỗi khi anh ngả lưng, đôi mắt dán vào tấm ảnh nhà hàng trên bàn, lòng mâu thuẫn không ngừng giằng xé. Ánh đèn vàng cam từ chiếc đèn ngủ trong phòng khách tỏa ra thứ ánh sáng mờ ảo, hắt lên tường gỗ những bóng hình loang lỗ, như những vết mực lem chẳng thể xóa nhòa. Anh nhìn tấm ảnh trên bàn, lòng rối như cơn gió lùa qua khe,” Chắc sẽ có clip Thư và nó trong phòng khám, không biết nó đã làm gì vợ mình nữa” Anh nhắn Thư, “Em yêu, anh về muộn chút, đừng lo, anh đang giải quyết chuyện Nam,” nhưng lòng anh thoáng kích thích, “Nếu em sướng với nó thật, anh muốn biết cảm giác đó thế nào.”
Tối đến, căn nhà Thư chìm trong ánh đèn vàng cam mờ nhạt, rèm cửa khép kín, tiếng quạt trần kêu “rè rè” hòa cùng tiếng bé Ngọc ngủ say trong nôi. Hoàng vuốt tóc Thư, giọng khàn: “Em yêu, anh yêu em, dù gì đi nữa.” Thư gật, “Dạ, anh, em chỉ yêu anh,” nhưng nội tâm cả hai phức tạp. Thư khóc nấc, “Anh, em sợ, em ghét hắn, em không sướng gì hết,” nhưng lồn cô rỉ nước khi nhớ lại, lòng cô rối: “Sao mình không dám nói thật?” Hoàng thấy vậy thì ôm nàng vào lòng xoa dịu, tự trách mình thật khó hiểu. Thư khóc nấc, “Anh, em sợ, em ghét hắn, em không sướng gì hết,” nhưng lồn cô rỉ nước khi nhớ lại, lòng cô rối: “Sao mình không dám nói thật?” Hoàng thấy vậy thì ôm nàng vào lòng xoa dịu, tự trách mình thật khó hiểu. Tiếng dép lê của Hoàng lẹp kẹp trên sàn gỗ khi anh bước vào, đôi tay thả tấm ảnh nhà hàng – cảnh Nam luồn tay dưới bàn, mép quần thun ngắn Thư ướt át – xuống bàn gỗ thấp, âm thanh “tạch” nhỏ vang lên giữa không gian tĩnh lặng.